23 thg 6, 2011

Cô Gái Đi Tìm Hạnh Phúc

Cô Gái Đi Tìm Hnh Phúc

 

Tác giả: Amanda Chong Wei Zhen

Dịch giả: Trang Anh

Vài dòng về tác giả: AMANDA CHONG WEI - ZHEN 15 tuổi. Cô bé người Singapore của Trường nữ sinh Raffles - đã nổi lên thành một hiện tượng trong làng văn chương của đảo quốc này. Cô vừa đoạt giải thưởng cao nhất trong cuộc thi viết truyện ngắn (bằng tiếng Anh) của Khối cộng đồng Anh sau khi vượt qua hơn 5.300 truyện ngắn dự thi từ 52 quốc gia trong khối. Truyện ngắn Cô gái đi tìm hạnh phúc nói về sự mâu thuẫn thế hệ và mâu thuẫn giá trị trong một đất nước Singapore đang chuyển đổi nhanh chóng thành một quốc gia phát triển. Xin được nhắc lại, tác giả truyện ngắn này chỉ mới... 15 tuổi)

 

 ____________________________________________________________________________________

 

Bà c ngi băng sau chiếc xe mui trn đang băng băng trên xa l, ghì cht bch nilông trên áo như s mt cơn gió đến cum mt. Bà không quen vi tc đ cao như thế. Cánh tay run run siết li chiếc dây an toàn, song bà vn lưu ý không đ các ngón tay sn sùi chm vào chiếc ghế da bóng lưỡng. Con gái bà đã dn bà đng làm bn ghế: "Má à, trên nn màu trng du tay coi l liu lm đó". Con gái ca bà, Bee Choo, va lái xe va tuôn vào chiếc đin thoi di đng màu bc mnh mai nhng t ng to tát mà mt bà c già gii lm cũng ch hiu được l m: "tài chính", "thanh toán", "tài sn", "đu tư". Ging nói ca cô đanh, trm và nghe là l. Bee Choo ca bà ăn nói c như các cô gái nước ngoài trên truyn hình. Nó nói bng ging M cơ đy. Bà c tc lưỡi, v pht ý. "Tôi dt khoát không ly. Bán quách nó đi!" - con gái bà gin d tht lên, chân nhn ga tăng tc. Nhng móng tay ct ta hoàn ho bn chn bu cht vào tay lái. "Không giao dch gì hết!" - cô quát lên, tt máy di đng ri gin d qung nó ra băng sau. Chiếc đin thoi đp trúng trán bà c ri trượt xung vt áo. Bà c lng l nht lên, chìa tr cho con gái. - Con xin li má - cô ta nói, b hn ging M, chuyn sang ging Quan Thoi - con có mt khách hàng ln M. Có nhiu chuyn ln xn lm. Bà c gt đu v am hiu. Con gái bà làm ăn ln và rt quan trng. Bee Choo nhìn m qua kính chiếu hu, t hi không biết bà c đang nghĩ gì. B mt nhăn nheo ca m cô luôn mang cái v khó hiu nào đó.

Chuông đin thoi li reo. Mt âm thanh nhân to vui nhn kiu k thut s làm v tan s im lng nng trĩu. - Beatrice h! Đúng ri, Elaine đây. Elaine. Bà c nhăn mt. Mình đt tên nó là Elaine hi nào đâu? Bà sc nh con gái bà có nói rng mt cái tên Anh là rt quan trng cho vic "hòa mng", tên Trung Quc người ta hay quên lm. - , trưa nay tui gp b không được đâu. Tui phi đưa bà ct đi chùa làm my cái th tc l bái lm cm ca b. Bà ct. Bà c hiu rõ lm ch, y là nói v bà. Con gái bà c tưởng rng bà không nói ra thì có nghĩa là bà không hiu gì. - , biết ri! Đm xe tui s lm đy tàn nhang ch gì? Bà c dán mt vào cp môi cô con gái, tay bà bu ly bch nilông đy v phòng th. Chiếc xe êm r vào sân chùa. Trông nó có phn lòe lot bên sc thái nht nht ca nóc chùa c kính. Bà c bước ra khi băng sau, th nhng bước không vi vã v phía chính đin. Con gái bà cũng bước ra khi xe trong b y phc doanh nhân và giày cao gót. Cô ro bước theo m, va qut li son môi. - Má, con đi bên ngoài nhe. Con phi gi đin thoi, có chuyn quan trng lm - cô nói, chng bun che giu s ghê tm mùi khói nhang. Bà c rón rén bước vào chùa, châm nén nhang. Bà cung kính quì xung, lm nhm nhng li cu nguyn hng ngày mà gi đây bà đã thuc làu làu. - T ơn Tri Pht phù h đ trì cho con gái con my năm qua. Con cu xin gì nó cũng đu được toi nguyn. Tr như nó mà đã có đ mi th trên đi. - Nó có mt căn nhà ln vi c b bơi, còn có c người giúp vic na vì nó hay vng v lm, chng khâu vá, cơm nước gì được c. Chuyn tình duyên ca nó cũng sáng sa na. Nó đang yêu mt ang moh (phương ng, ch người Kavkaz) giàu có và đp trai lm. - Công ty ca nó nay là công ty tài chính hàng đu. Ngay đến đám đàn ông cũng phi tuân lnh nó. Nó đang sng mt cuc đi hoàn ho. Tri Pht đã ban cho nó mi th, ch thiếu có mi hnh phúc mà thôi. - Con cu xin Tri Pht tha th cho nó dù nó có hơi mt gc do mi mê chy theo công danh. - Điu Người trông thy không đúng chút nào đâu. Nó rt có hiếu vi con. Nó cho con mt căn phòng trong ngôi nhà ln ca nó. Nó cũng chu cp đy đ cho con. Nó hơi hn vi con là vì con làm nh hưởng đến hnh phúc ca nó. Ph n tr không mun b m già quy ry. Đó là do li ca con mà ra.

Bà c cu nguyn thành khn đến mc nước mt bà a ra. Cui cùng, bà cúi đu ly ri cm nén nhang cháy phân na vào chiếc lư cha đy tàn. Bà cúi ly thêm mt ln na.

Bà c đã cu nguyn cho con gái sut 32 năm nay ri. Khi bng bà tròn ln như trái dưa, bà đã đến chùa cu xin mt đa con trai. Ri khi ngày sinh đến, đa bé trượt ra khi bng ca bà. Nó khóc ré lên trông tht đáng yêu vi nhng bp chân bù b, đôi má hng hào, nhưng... đó là mt bé gái, không lm ln vào đâu được na ri. Chng bà véo bà, đm bà vì bà đã sinh ra mt đa bé vô dng, không th làm vic cũng như bo tn dòng h. Thế ri người ph n vn c tr li chùa cùng vi bé gái mi sinh bc trong chiếc xà rông đeo trước ngc. Bà cu nguyn cho con gái bà ln lên s có đ mi th mà nó mun. Chng bà đã b bà và bà cu nguyn cho con bà v sau s chng bao gi phi l thuc vào đàn ông. Mi ngày bà cu nguyn cho con bà tr thành mt ph n tuyt vi, mt ph n mà chính bà không bao gi vươn ti được do quá nhu mì và ít hc. Mt ph n nengkan, tc có kh năng làm tt c nhng th gì mình d đnh. Mt ph n áp đt s ngưỡng m vào tn trái tim ca mi người đàn ông. Khi con bé m ming nói, trân châu s tuôn ra theo, và đàn ông s phi lng nghe nó. Nó s không ging như mình, bà c va cu nguyn va đm đui ngm cô con gái đang ngày mt ln lên và tách xa khi bà, thường nói bng mt th ngôn ng mà bà khó khăn lm mi hiu ni. Bà ngm nghía con gái ca bà chuyn t mt bé gái ngoan ngoãn thành mt cô gái công khai thách thc bà, gi bà là laotu (c h). Nó mun m nó phi "hin đi", mt t quá mi không có trong tiếng Hoa. Gi thì con gái bà đã tr nên quá thông minh đi vi bà và bà c t hi c sao bà li cu xin như thế. Tri Pht đã luôn d dãi trước nhng li cu xin dai dng ca bà nhưng ca ci và công danh chy vào như nước đã chôn đi c ci ngun ca cô gái, và gi đây cô đang đng đó không khuôn mt, không bn sc, ch còn dính vào mnh đt ca t tiên bng mt si ch mong manh. Con gái bà đã quên mt các giá tr ca người m. Nhng điu nó mun tht quá sc phù du... Nhng ước mun ca ph n hin đi. Quyn lc, ca ci, các ca hàng thi trang cao cp... Thế mà con gái bà vn chưa th tìm thy được hnh phúc thc th. Bà c biết rng không cn có nhiu th như thế người ta vn tìm được hnh phúc. Khi con gái bà t giã cõi đi, tt c nhng th mà nó có s chng còn là gì na. Người ta s nhìn li nhng thành tích ca nó và nói rng nó là mt ph n tm c nhưng ri nó s b quên lãng khi cơn gió đu tiên lùa qua... ging như tro tàn còn li ca nhng chiếc xe mui trn và bit th bng hàng mã.

Bà c mong sao nó s quay đu li. Bà mong sao có th xóa đi tt c nhng hoài vng ln lao ca mình và nhng li cu nguyn dành cho nó. Gi đây bà ch còn mi mt ước nguyn: làm sao cho con gái bà được hnh phúc. Bà nhìn ra cng chùa. Bà thy con gái bà đang nói chuyn đin thoi, chân mày nó nhíu li vì gin d và lo lng. Trên đnh cao cũng chng phi tt lành gì, bà c thm nghĩ. T trên đnh thì ch có mt con đường đ đi: đi xung. Bà c t mn tháo bch nilông ri đ ra trước b th mt bch bee hoon (mì bt go). Con gái bà thường chế nho bà chuyn cúng bái các v Pht bng s. Sao bà có th khn vái thành khn như thế và ch đi nhng mnh s y bay đến giúp đ? Nhưng bn thân con gái ca bà cũng có nhng v thn ca nó: nhng thn tượng ca giàu sang, thành đt và quyn lc mà nó l thuc và th cúng mi ngày trong cuc đi. Mi ngày là mt s truy tìm các thn tượng, và nhng thn tượng mà nó tôn th li chng là gì c so vi vĩnh hng. Tt c nhng th mà con gái bà mong ước s dn dn hút ly s sng bên trong nó, b li cho bà mt chiếc v sò vô hn và rng tuếch trước b th. Bà c lng ngm nhng que nhang. Hơi nóng bc lên nhng xà ct p p có nguy cơ sp đ bt c giây phút nào. Ph n hin đi ngày nay, bà c th dài nhn nhc khi cúi ly ln cui cùng v hướng đông đ kết thúc bui cu nguyn. Ph n hin đi ngày nay mun quá nhiu th đến mc đánh mt c linh hn ri li t hi ti sao mình không tìm được nó. Que nhang ca bà tan ra thành lp tro xám mn. Bà gp li con gái ngoài cng chùa. V bn chn, tht vng vn nguyên vn trên khuôn mt nó. Mt biu l rng tuếch, c như nó đang đào xi mnh đt ca nhng thèm mun đ tìm kiếm ht mm ca hnh phúc. Hai m con lng lng leo lên chiếc xe mui trn, ri cô gái đưa xe ra xa l, ln này không phóng nhanh như lúc đến. - Má à, - Bee Choo m li - con không biết nói sao vi má đây. Mark và con đã bàn chuyn này ri, ti con đnh bán nhà ln. Th trường nhà đt đang có ăn thành th ti con mun kiếm người bán nhà, c 7 triu (đôla Singapore - ND) là được. Ti con đnh kiếm mt căn h khang trang nào đó. Có mt căn ph Orchard hp ý con lm. Khi nào v đó, ti con s cho con bé làm ngh vic đ có ch rng rãi hơn... Bà c gt gù v am hiu. Bee Choo khó nhc nut nước miếng.

- Ti con s mướn người ti dn dp và ăn ung ngoài, thế là n. Nhưng con bé làm ngh ri thì không có ai chăm sóc má. Má nhà mt mình chc là bun d lm. Vi li căn h cũng cht chi na. - Ti con suy nghĩ chuyn này lâu lm ri. Ti con nghĩ tt nht là má đến sng ch mi. Có mt căn nhà gn Hougang, mt căn nhà ca Giáo hi Công giáo. Nhà này tt lm, má à. -Bà c không h ngước mt. - Con đã đến đó ri. Bà qun lý nói b sn sàng nhn má. Nhà này va đp va có vườn tược, li có c đng người già đ làm bn vi má! Con đâu có nhiu thi gian đ gn gũi má, đó thế nào má cũng vui hơn. " đó má vui hơn tht mà," cô gái lp li như đ khng đnh vi chính mình. Ln này bà c không còn bch nilông đng thc phm nào đ mà ghì cht trên áo na ri. Bà bm môi siết li dây an toàn, c như nó bo v được bà trước cô con gái đang mun tng kh bà đi.

Bà ngi ngp vào trong chiếc ghế da, mc cho đôi vai thõng xung và các ngón tay in du trên lp bc ghế trng mut. - Má? - con gái bà ct tiếng gi, tìm kiếm bà qua chiếc kính chiếu hu - Má n không vy má? Điu gì phi đến đã đến. - n mà - bà c nói chc nch, ging bà ln hơn bà d đnh - nếu điu đó làm con hnh phúc - bà h ging nói thêm. - Vic này là cho má cơ mà, má! đó má s hnh phúc hơn. Mai má đến đó nhé! Con đã biu con bé làm gói ghém đ đc cho má ri - Elaine phn khi nói, chưa gì mà đu óc đã hướng đến mt đ mc mi trong lch trình ca cô. - Con biết mi chuyn s n thôi mà. Elaine toét ming cười, cô cm giác như va được gii thoát. Có th vic tng kh bà m s giúp cô hnh phúc hơn. Cô đã tng nghĩ đến điu đó. Hình như bà c là chướng ngi duy nht trên con đường truy tìm hnh phúc ca cô. Gi thì cô thy sung sướng lm. Cô đã có mi th mà bt k người ph n hin đi nào cũng thèm mun: tin tài, đa v, công danh, tình yêu, quyn lc... và bây gi là t do, không có bà m và không có nhng l thói c h khiến cô b luôn khó chu. Phi, cô đã t do! Chiếc đin thoi reo lên, khn trương. Cô nhc nó lên và đc mu tin nhn. "Th trường chng khoán tăng 10%!". Tuyt! Vi cô, rõ ràng là mi vic đang bt đu đi lên... Và trong khi cô tìm kiếm ý nghĩa ca cuc đi qua ánh sáng chiếc màn nh đin thoi, bà c ngi băng sau đã tr nên vô hình, vàđã không th trông thy nhng git nước mt ca bà.

 

14 thg 1, 2011

Luon co cho cho ...



Vị giáo sư triết học nọ đứng trên giảng đường và bắt đầu bài giảng của mình bằng cách đổ đầy đá cuội to vào một chiếc bình. Ông hỏi sinh viên: "Theo các anh chị, chiếc bình này đã đầy chưa?". Tất cả đều đồng ý rằng bình đã đầy.
Tiếp đó, giáo sư lại đổ thêm sỏi vào bình và lắc nhẹ cho sỏi chèn vào các khoảng trống giữa những viên đá cuội rồi hỏi lặp lại câu hỏi. Các sinh viên một lần nữa lại khẳng định rằng bình đã đầy.
Giáo sư lấy ra một bao cát nhỏ và tiếp tục cho thêm vào vào bình, lắc nhẹ cho cát chui vào các khe hở rồi lại hỏi bình đã đầy chưa. Như lần trước, cả lớp lại đồng thanh: "Đầy rồi!".
Vị giáo sư bắt đầu triết lý:
- Bây giờ, tôi muốn các anh chị dùng chiếc bình chứa đầy các loại vật chất khác nhau này như một cách nhìn nhận cuộc đời mình. Những hòn đá cuội tượng trưng cho những thứ quan trọng nhất trong đời như gia đình, người yêu và sức khỏe... Những viên sỏi tượng trưng cho những thứ như tiền tài, công việc hoặc chỗ ở - những thứ cũng quan trọng nhưng có thể thay thế được. Những hạt cát tượng trưng cho những thứ lặt vặt trong cuộc sống như trang phục, chỗ để vui chơi, ăn uống...
Giáo sư đi vào phần chính:
- Các anh chị sẽ thấy, nếu đổ cát vào đầy bình trước thì ta sẽ không có chỗ để chứa sỏi và đá nữa. Điều tương tự cũng xảy ra trong đời. Nếu ta dùng quá nhiều thời gian và năng lượng vào những chuyện nhỏ nhoi, ta sẽ thiếu tập trung vào những thứ thực sự quan trọng. Vì thế, hãy lưu tâm tới hạnh phúc của mình, hãy hò hẹn với người yêu, chơi với con cái và dành thời gian đi khám bệnh khi cần. Hãy lập thứ tự ưu tiên! Cần quan tâm tới những hòn đá trước, sau đó mới để cho sỏi và cát tràn đầy chiếc bình của mình...
Cả giảng đường rộ lên tiếng vỗ tay khi vị giáo sư kết thúc bài giảng. Đột nhiên, tiếng vỗ tay ngừng bặt khi một sinh viên đeo balô tiến lên bục giảng. Anh ta lấy ra một lon bia, bật nắp và rót vào chiếc bình của giáo sư rồi hỏi:
- Thưa giáo sư, như thế này có thể nói rằng chiếc bình đã đầy rồi chứ?
Bị bất ngờ, giáo sư không thốt lên được câu nào. Anh chàng sinh viên quay xuống phía lớp học và tự trả lời câu hỏi của mình:
- Như vậy, chúng ta có thể đi đến kết luận, rằng dù cuộc sống của các bạn có đầy đủ đến đâu đi nữa, bạn vẫn luôn có chỗ cho bia.

Bài ni ai đăng mà hay ri hèo?


 

 

10 thg 1, 2011

Thông báo

Thân chào các bạn!
 
Chuẩn bị Tết sắp đến rồi, các bạn ở xa đã có kế hoạch về quê chưa? Nếu có các bạn thông tin lên mạng để anh em ở đây sắp lịch gặp mặt cho nó tiện nhé. Các bạn cố gắng sắp lịch giống nhau để anh em có cơ hội gặp nhau được nhiều hơn.
 
Vừa rồi bạn X An có bài bình về bolero chợ Nọ (nhạc ăn xin ở chợ Nọ - Thừa thiên Huế) chắc bạn Dương khoái lắm nhỉ. Bài rất hay
 
Chúc các bạn thành công giống như Two Dogs gửi kèm nhé!
 
Thân ái
 
Mạnh Hùng
0913447911

30 thg 12, 2010

Bolero, tại sao không?

Tôi không phải là người sành nhạc bolero, cũng không phải là một fan của dòng nhạc này. Cũng như ngày còn chiến tranh, ở chiến trường Nam Bộ, tôi cũng không phải là người mê cải lương hay vọng cổ "tới bến" như một người Nam Bộ thứ thiệt vẫn mê.
Nhưng sau nhiều đêm trụ bám trong địa hình, giữa những đợt pháo bầy và bom B52, tôi chợt lạnh người, da nổi gai ốc khi người bạn và người đồng đội của tôi so lại dây chiếc guitar phím lõm và chợt cất lên da diết: "Ai qua lộ 4 về chốn Ba Dừa - Nhớ chăng tàu chuối đong đưa - Đậm tình quê mẹ những giờ... ờ... ờ... tiến công - Mảnh đất quê hương bom cày đạn xé - Tôi về đây nghe...".
Tôi như lịm đi trong hơi vọng cổ dặt dìu, dắt díu, dang dở mà dây dưa. Như cảm thấy bài ca đang nói hộ nỗi lòng mình, lại như có cảm giác mình sẽ không còn dịp nào được nghe nó một lần nữa. Chiến tranh mà! Nỗi buồn từ hơi giọng mờ đặc của vọng cổ đã ám ảnh tôi - một người làm thơ theo cái cách mà bây giờ người ta gọi là cách tân, là không theo giọng điệu cũ - ám ảnh tới mức có lúc tôi ao ước sau này hòa bình mình có dịp đi sưu tầm những bài vọng cổ trong dân gian, từ những "lò" vọng cổ cải lương tài tử ở đất Nam Bộ này, như đã từng làm vậy hồi còn ở đại học - đi điền dã thu thập những bài dân ca quan họ Bắc Ninh.

Nhưng bây giờ tôi đang nói về một bài hát theo điệu bolero - một bài hát mà ở miền Nam tôi chắc rất nhiều người biết, rất nhiều người thuộc. Bài hát của tác giả Dũng Chinh phổ thơ Màu tím hoa sim của Hữu Loan. Tôi nhớ, dạo năm 1989, khi tôi đưa Hữu Loan về chơi thăm Quảng Ngãi, có lần tác giả bài thơ Màu tím hoa sim cùng tôi đến nói chuyện và đọc thơ tại một trường huyện. Trong cuộc đọc thơ ấy, có một giáo viên đã xung phong lên hát ca khúc của Dũng Chinh. Anh giáo viên ấy đã hát thật hay và đúng điệu bolero bài hát này, nghĩa là có chút gì đó hơi "sướt mướt". Khi nhìn sang lão nhà thơ Hữu Loan, tôi thấy mắt ông rơm rớm. Ông cụ cảm động. Sau đó, trên đường về, Hữu Loan nói với tôi là ông không biết tác giả ở miền Nam này là ai, nhưng bài hát Màu tím hoa sim của anh ấy đã "vào" được bài thơ ông một cách thật giản dị, và thật cảm động.
Bây giờ, một số tác giả nhạc trẻ ở ta cũng có xu hướng viết những ca khúc "chân quê đời mới", dĩ nhiên họ không theo điệu bolero. Có bài tôi nghe vào, có bài tôi nghe dội. Chẳng phải "khó" nghe, mà có gì như nhàm nhàm ở những khúc thức cố làm ra vẻ "lạ" mà "quen" này. Trong khi một bài hát bolero "thứ thiệt" như bài Màu tím hoa sim của Dũng Chinh, không màu mè kiểu cọ gì, lại chợt đi vào tôi "nhẹ như không". Âm nhạc đôi khi lại "ăn" ở những cú "vào" nhẹ như không mà người nghe cũng chẳng buồn phân biệt ca khúc ấy có "trình độ" nghệ thuật âm nhạc cỡ nào. Cũng như một bài thơ, khi "được" là nó "được", khi hay là nó hay, chẳng cần phân tích chi rắc rối.
Nhắc chuyện Hữu Loan mê nhạc bolero lại nhớ tới buổi tiệc cưới của đứa con trai tôi, sau khi một ca sĩ và nhạc sĩ chuyên nghiệp hát rất hay ca khúc của Phạm Duy phổ bài thơ Màu tím hoa sim, thì một "giọng ca bolero" nghiệp dư - một nhà báo đã cất lên thật lâm ly bài hát của Dũng Chinh - cũng phổ bài thơ ấy của Hữu Loan. Cả bàn tiệc lặng người. Ai cũng thích, cũng phục bài hát rất hàn lâm của Phạm Duy, nhiều người hát theo phần điệp khúc điệu quân hành của bài hát. Nhưng rồi ai cũng như bị dây dưa dắt díu day dứt với bài hát điệu bolero quá bình dân của Dũng Chinh. Trình độ nhạc cảm của chúng tôi thấp quá chăng? Không biết. Nhưng chúng tôi thấy đồng cảm với điệu bolero này. Có lẽ, đó chính là cái bí ẩn của nghệ thuật: cao siêu cũng tuyệt vời, mà gần gũi giản dị như củ khoai hạt lúa, miễn được chấp nhận, miễn vào được người thưởng thức, cư trú được trong lòng người, thì cũng "sống như chơi".
Tôi nhớ, ngày còn sống, nhà thơ - nhà báo Thái Ngọc San cũng được anh em văn nghệ và báo chí Huế gọi thân thương là "ông vua bolero", vì cứ rượu vào, lơ mơ là San lại cất giọng khàn khàn hát những bản bolero như một nghệ sĩ đường phố chánh hiệu. Nhiều bạn thơ và bạn... rượu của San, hoặc hát theo, hoặc lặng người mắt rơm rớm. Ấy, bolero là thế, tại sao không nhỉ, nghe cũng hay ra phết ấy chứ!
 
Sáng mình đọc bài này trên báo thanh niên. Mình rất đồng cảm với tác giã. mình muốn chia sẽ với các bạn về những suy nghĩ tự bản thân mình. Hy vọng tìm ra những cảm nhận chung về âm nhạc.
Sinh ra và lớn lên ở làng quê nghèo Ngô Xá. Mặc dù không chứng kiến được chiến tranh khốc liệt. nhưng những gì mà chiến chiến tranh để lại thì thấy rất rõ: Những hố bom, thương tật, súng ống, đạn dược...còn rơi rớt lại trên mãnh đất tang thương dầy huyền thoại . Nhưng chính những khốc liệt của chiến tranh đã là nơi sản sinh ra những ca khúc mang dấu ấn lớn trong lịch sữ: Những ca khúc cách mạng hoành tráng, lạc quan tin tưởng góp phần làm nên những chiến thắng vẽ vang của dân tộc. Mình lại được thưỏng thức những ca khúc tiền chiến của các nhạc sỹ Phạm Duy, Văn Cao, Trịnh Công Sơn, Ngô Thuỵ Miên, Vũ Thành An, Từ Công Phụng...Sống mãi với thời gian. Lại dược ru ngũ bởi những dòng nhạc Bolero(Nhạc sến) của Nhạc sỹ Duy Khánh, Chế linh...). Duy chỉ dòng nhạc giao hưởng thì mình không thưởng thức được có lẽ do trình đọ âm nhạc. Những lúc nhớ về tuổi thơ, quê hương bạn bè thì nghe nhạc Bolero nó da diết làm sao? tỉ như:( Bạn củ lâu rồi có người về đất buông xuôi, năm ba đứa bạn phương trời  hai thằng chờ đầu quân năm tới, ve ơi hát gì điệu nhạc lâm ly, khóc người biền biệt sơn khê, cố nhân di bao giờ mới về....) Ôi chao! cám ơn tạo hoá đã sinh ra mình trong thời điểm được hưỏng thụ những tinh tuý của đời sống âm nhạc. Âm nhạc nó như một thứ tôn giáo, nó làm tâm hồn được thánh thiện và gột rửa những vết hằn năm tháng. Âm nhạc là món ăn tinh thần cho tất cả mọi ngươi ở các đẳng cấp khác nhau. Mình tự hào về  cố nhạc sỹ - Ca sỹ Duy Khánh người con Quảng Trị  Thân yêu! Với các ca khúc gần gủi, thân thương theo dòng nhạc Belero. Sau đây là tiểu sữ của ông:

 Duy Khánh (1938-2003) tên thật là Nguyễn văn Diệp, sinh năm 1938 tại Quảng Trị. Anh khởi nghiệp là một ca sĩ từ năm 1954 rồi mới chuyển qua viết nhạc từ những năm đầu thập niên 60. Anh là một người con Quảng Trị chân chính. Khi đã thành danh, nổi tiếng toàn quốc với hàng triệu thính giả ái mộ, chàng ca nhạc sĩ đẹp trai cao lớn này đã không những không chối bỏ mà còn rất hãnh diện về gốc tích quê hương nghèo khổ của mình: "Tôi sinh ra giữa lòng miền Trung, miền thùy dương, ruộng hoang nước mặn đồng chua; thôn xóm tôi sống đòi dân cày" (Tình Ca Quê Hương). Anh đã nói chuyện, tiếp xúc báo giới, truyền thanh truyền hình với một giọng nói hoàn toàn Quảng Trị dù đã sống xa quê hàng 50 năm dài trên các thành phố, thủ đô miền Nam, hay trên mảnh đất tạm dung Hoa Kỳ. Ðúng như lời nhạc sĩ Phạm Duy đã phát biểu trong ngày đưa tiễn anh về bên kia thế giới: "Trong giọng ca Duy Khánh, nghe âm hưởng tiếng trống cổ thành, tiếng thông reo trên đồi Vọng Cảnh"
    Ca nhạc sĩ Duy Khánh, mà suốt một cuộc đời và sự nghiệp gắn liền với nền tân nhạc miền Nam, đã trở thành biểu tượng cho lòng chung thủy tha thiết yêu mến quê hương; là niềm hãnh diện cho những con dân núi Mai sông Hãn dù ở thế hệ nào, dù ở bất cứ địa bàn nào trên năm châu bốn biển.
    Là con áp út trong một gia đình vọng tộc, gốc làng An Cư, Triệu Phong (dòng dõi Quân Công Nguyễn Văn Tường, Phụ chánh Ðại thần có uy quyền tối thượng trong nhiều đời vua triều Nguyễn). Duy khánh đã lớn lên trong một nền giáo dục cổ truyền nặng ảnh hưởng Nho và Phật giáo. Thân sinh anh là cụ Nguyễn Văn Triển, từng dạy học trước khi làm Trưởng phòng Hành chánh tỉnh QT. Cụ Triển (thường được biết dưới tên ông Trợ Triển) lại là Hội trưởng hội Phật giáo tại tỉnh nhà, từng là dân biểu thời đệ nhị công hoà, có nhiều uy tín lớn trong tỉnh. Thân mẫu Duy Khánh là con gái của cụ Thị Lang bộ Công Ðỗ Văn Diêu, chánh quán làng Ðâu Kênh, Triệu Phong, là một phụ nữ mẫu mực, nghiêm khắc. Gia đình Duy Khánh có 6 anh chị em, ba trai, ba gái, mà hiện nay chỉ còn một anh cả và một chị đầu còn sống tại Pháp và Canada.
    Sau khi đỗ tiểu học năm 1949, Duy Khánh, cũng như các con nhà giàu quyền thế trong tỉnh, đã được cha mẹ cho vào Huế để học chương trình Trung học. Vì lúc bấy giờ, tại Quảng trị chưa có trường Trung học. Chính tại cố đô trầm mặc này, Duy Khánh đã tìm cho mình con đường tiến thân đúng với khả năng thiên phú của mình. Tưởng cũng cần nhắc lại một chi tiết nhỏ: trong một dịp nghỉ hè năm 1952, Duy Khánh đã về Quảng Trị tổ chức nhạc hội tại chùa Tỉnh Hội. Anh diễn và hát bài Nhớ Người Thương Binh của Phạm Duy, trong đó có câu: "Chàng về nay đã cụt cụt tay." Duy Khánh đã sửa lại: "Chàng về nay đã cụt chân," và nhảy cò cò trên sân khấu. Duy Khánh, khi đó lấy biệt hiệu là Tăng Hồng, đã lần vào Saigon tham gia các chương trình phụ diễn tân nhạc trong các rạp chiếu bóngAnh hát song ca với nữ ca sĩ Tuyết Mai những bài ca rất đậm tình quê hương. Trong một chương trình phụ diễn tại rạp Thanh Bình, trên đường Phạm Ngũ Lão, cạnh chợ Hoà Bình, anh đã tiếp xúc lần đầu với nhạc sĩ Phạm Duy. Năm 1955, anh đã đoạt giải nhất tuyển lựa ca sĩ của đài Pháp Á tại Huế qua bài hát Trăng Thanh Bình.
    Sự phản đối của gia đình không làm anh chùn bước. Anh chuyển hẳn vào Sài Gòn; bắt đầu hát trên các sân khấu đại nhạc hội, đài phát thanh, và bắt đầu thu đĩa nhựa. hay hợp tác với đại ban của Hoàng Thi Thơ đi lưu diễn khắp nước. Lúc này, anh là nam ca sĩ nổi tiếng nhất. Anh Ngọc, Duy Trác cũng là những nam ca sĩ nổi tiếng nhưng chỉ hát giới hạn cho các hãng thu băng, đài phát thanh với những bản nhạc tiền chiến rất chọn lọc, trong khi Duy Khánh thì lựa chọn nhạc có khuynh hướng dân ca, rất thành công vì dễ dàng hợp với thị hiếu của đa số hơn.
    Anh lần lần nổi tiếng qua các bản: Tiá Em Má Em, Vợ Chồng Quê, Ngày Trở Về, Nhớ Người Thương Binh, Tình Nghèo, Quê Nghèo, Về Miền Trung. ..
    Sau một lần đổi biệt danh thành Hoàng Thanh, cuối cùng anh chọn tên Duy Khánh. Chữ Duy Khánh lấy từ tên một người bạn rất thân Phạm Hữu Khánh (con trai cụ Phạm Tri, từng làm Phó Tỉnh trưởng Quảng Trị) đã tử nạn tại Pháp. Anh giữ tên này đến cuối đời.

 Sưu tập: Nguyễn Xuân An